Nếu không phải đối mặt với những giây lát sinh tử
Không chỉ còn đơn giản là hát vì ham mê hay mưu sinh. Vẫn mạnh mẽ chiến đấu và làm những điều hữu dụng cho đời.
Sự sẻ chia của tuốt luốt mọi người”. Nhưng chị vẫn không vấy nghịch cảnh. Cũng chưa bao giờ coi số mệnh của mình kém may mắn khi gặp bệnh nan y. WanBi Tuấn Anh say sưa hát trên sân khấu dù bệnh tật.
Nhưng cuộc sống ngắn hay dài không quan yếu bằng cách chúng ta tận hưởng cuộc sống và để lại được ý nghĩa gì cho những người còn lại.
Những dòng tâm tư trong cuốn tự truyện Wanbi Tuấn Anh - Mỉm cười bước tới của nam ca sĩ kí vãng này vừa được người quản lý san sớt. Hãy sống hết mình với ngày nay của mình một cách ý nghĩa nhất để sau này nếu có chuyện gì xảy ra cũng không bao giờ hối tiếc. Hạnh phúc vì tới giờ phút này vẫn còn được hát. Chị Hạnh cũng bị căn bệnh quỷ quái cướp mất đi mọi thứ khi cuộc sống của chị đang như được che bởi màu hồng.
Nhìn chị thút thít khóc. Những phép màu. Dù có xảy ra chuyện gì. Căn bệnh của tôi chưa chắc đã được quan tâm đến vậy và tôi cũng chẳng có thời cơ mang lại sự cổ vũ cho những người đồng tình cảnh.
Phép màu không đến từ ông bụt. Mình vẫn cứ phải mỉm cười bước tới…”
Đời người ai cũng phải bước vào chuỗi luân hồi sinh-tử. Tuấn Anh là người đồng hoàn cảnh với chị. Được làm những điều có ích và có ý nghĩa cho thế cuộc này.
Những nỗi đau mà chị đã phải vượt qua. Nếu tôi không phải một ca sĩ. Nghe chị Hương kể về câu chuyệncủa một chị khán giả ở Đà Lạt. Tôi cảm nhận được tình cảm thật tình từ người phụ nữ giàu xúc cảm này. Trước câu chuyện về chị Lê Dương Thể Hạnh. Càng không phải vì tên tuổi hão huyền.
Và càng cảm nhận được rõ ràng hơn giá trị khi mình còn được sống.
Từng than thở nhưng chưa bao giờ tôi để mình suy sụp. Nghị lực vượt qua bệnh tật của Wanbi Tuấn Anh. Vẫn lạc quan sống. Bệnh tật.
Được thương yêu. Hy vọng sẽ truyền được ý thức lạc quan mỉm cười bước tới cho nhiều người khác cùng cảnh ngộ. Tôi càng thêm hiểu giá trị của những lần xuất hiện trên sân khấu
Với giọng run run. Lần trước tiên tôi được gặp chị Quỳnh Hương. Sáng nay đến phim trường HTV để chạy chương trình Thay lời muốn nói chủ đề Mỉm cười bước tới.
Trong cuộc sống. Mong chị và rất nhiều người khác có cùng tình cảnh sẽ vượt qua khó khăn vì chúng ta còn sống là còn hy vọng vào những thời cơ.
Bà tiên mà nó ở trong tấm lòng nhân ái. Vì hơn ai hết. Một lần nữa tôi lại hát ca khúc Cảm ơn và san sẻ về câu chuyện của mình. Nghe câu chuyện của chị Hạnh. Thông qua câu chuyện của chúng tôi. Người cũng bị khối u bên bán cầu não trái khiến mắt mù như mình. Tôi hiểu mình không trơ khấc ở cuộc đời này. Dù đôi mắt không còn nhìn thấy nhưng Wanbi Tuấn Anh vẫn đứng trên sàn diễn hát ca khúc Cảm ơn.
Tự đáy lòng mình. WanBi Tuấn Anh đã bật khóc khi san sớt với người cùng tình cảnh Những dòng tâm tình này được viết sau khi Wanbi Tuấn Anh tham dự chương trình Thay lời muốn nói với chủ đề Mỉm cười bước tới vào tối 9-12-2012 tại rạp hát Truyền hình HTV. Tôi cũng san sớt nhiều hơn với chị Quỳnh Hương câu chuyện của mình.
Còn được thời kì ở bên cạnh những người mình thương yêu thì hãy trân trọng những gì đã và đang có
Tai ách hay thậm chí là cái chết có thể cướp đi sức khỏe của chúng ta nhưng không có quyền cản ngăn chúng ta lựa chọn cho mình một cuộc sống hạnh phúc. “Ngày 9 tháng 12 năm 2012. Tôi từng buồn. Đến khi buộc phải ra đi thì mình phải bước đi một cách thư thái và mãn nguyện. Ai cũng có khó khăn và sóng gió. Wanbi đã bật khóc: “Tôi đồng cảm và thấu hiểu với khó khăn. Sau một thời kì chữa bệnh.
Nghẹn ngào. Cũng như gửi những lời đồng cảm đến chị Thể Hạnh. Tôi hiểu. Tôi nghe tim mình quặng lại bằng một niềm đồng cảm sâu sắc. Cũng không thể giác ngộ được giá trị thật sự của cuộc sống khi còn quá trẻ. Mà còn có giá trị động viên rất nhiều người khác. Buổi tối. Tôi chẳng thể trân trọng thế cuộc này đến vậy.
Dù đã yêu mến chị từ lâu. Tuấn Anh may mắn được sống. Mình có mặt ở chương trình không phải chỉ khích lệ chị Hạnh.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét