Cùng kiếm sống
Ông cụ có thể ngồi hàng giờ đồng hồ đọc sách báo mà không cần đeo kính. Cụ ông đã bước qua 106 tuổi. Chúc phúc cho cô dâu chú rể sống hạnh phúc. Cụ bước nhanh xuống nhà bếp lấy ấm nước mới đun sôi pha nước. Nhẹ hều chứ khó nhọc gì đâu”.
Hai cụ có đàn con. Dù kinh tế khó khăn nhưng họ vẫn sống hạnh phúc bên nhau.
Mớ rau còn tươi non để bữa cơm gia đình thêm phần ngon miệng. Dưới lũy tre làng. Buổi tiệc cưới thường chấm dứt bằng nghi tiết hai cụ xoa đầu đôi vợ chồng trẻ. Thành thử. Cụ ông tên đầy đủ là Cao Viễn. Đi bộ là cách để giữ gìn sức khỏe; còn ra chợ là để tự tay mình chọn món đồ mình thích. Điều này được kiểm chứng qua người bạn đời của cụ. Nằm giữa những cây cối xanh um. “Hàng ngày ông ấy vẫn thường giành lấy công việc nấu bếp mà đáng lẽ là của tôi.
Không quá nhiều những tính hạnh nghĩ suy. Vợ chồng cụ ông Cao Viễn và cụ bà Vũ Thị Hai đều đã trên 100 tuổi Đó là vợ chồng cụ ông Cao Viễn và cụ bà Vũ Thị Hai (xã Diễn Hoa – Diễn Châu – Nghệ An).
Mối manh cho con của họ. Thấy khách đến. Không nợ. Hạnh phúc. Nhưng sức khỏe của hai cụ vẫn còn rất tốt.
Anh trai làng phải lòng cô thôn nữ Vũ Thị Hai ít hơn mình 3 tuổi. Lần lượt những đứa con ra đời. Tuổi cao. Không phải nhờ vả hay “làm phiền con cháu” bất cứ điều gì như người ta thường nói.
Nghe đài. Tuổi đôi mươi. Theo lời cụ bà. Không xảy ra mâu thuẫn gì lớn. Sinh năm 1906 ngay tại chính mảnh đất mà cụ đang sống. Không biết có phải tại ông ấy nấu ăn ngon nên tôi mới sống được đến ngày hôm nay hay không?”.
Người con trai thứ 3 của hai cụ cũng đã qua tuổi 73. Trong 83 năm chung chăn chung gối. Điều đáng kinh ngạc là cụ Viễn vẫn còn rất sáng láng. Thương xót nhau suốt đời. Ngôi nhà hai cụ sinh sống ở cuối làng Phương Lịch. Đám cưới ở địa phương cũng có thêm một phong tục rất độc đáo. Cả Việt Nam
Hàng ngày chồng cặm cụi cày cuốc ngoài đồng. Còn cụ bà thì tròn 100 tuổi. Dù năm nay đã bước qua tuổi 106. Nên nhiều gia đình tìm đến nhờ manh mối. Cụ ông 106 tuổi hàng ngày đọc báo mà không cần mang kính Có một đặc điểm khác là cụ ông nấu bếp rất ngon.
Đang rất khỏe mạnh. Làm thơ. Cụ ông ngày ngày cuốc đất trồng rau. Có mấy cặp vợ chồng hạnh phúc như thế?. Cụ Viễn gấp tờ báo cất trên tủ rồi đon đả bước ra mời khách vào nhà. Còn cụ bà thì đi bộ ra chợ để mua thức ăn. Trong xã có đám cưới. Nhưng cụ gạt tay: “Cứ để tui làm. Chắt lớn nhỏ hơn 120 người. Hai cụ thường trở nên “khách mời đặc biệt” chúc phúc cho đôi bạn trẻ sống bên nhau đến răng long đầu bạc.
Chọn con cá. Không cãi vã. Người làng còn thường gọi hai cụ với cái tên “ông bà mối mát tay nhất”. Cứ mỗi lần trong làng. Không mỏi mắt. Đồ dùng sinh hoạt cho hai ông bà. Người địa phương tự hào. Cháu. Hai cụ vẫn còn vẫn có thể tự lo được cuộc sống cho mình. Mát mẻ. Thích đọc báo. Cụ bà hóm hỉnh. Vợ ở nhà dệt vải. Vợ chồng cụ Viễn luôn sống hòa thuận.
Cuộc sống bình yên bên dòng sông. Nuôi các con lớn khôn nên người. Khách có ý muốn giúp cụ vì cái ấm nước khá to và nặng.
Dịp tết Nguyên đán năm 2013 vừa qua. Đám cưới diễn ra không lâu sau đó. Từ hai cụ. Vợ chồng cụ đã trải qua 83 năm chung sống bên nhau. Nên “ép” hai cụ làm “nghề” đặc biệt là ông mai bà mối. Cuộc sống của hai cụ là mơ ước của nhiều người. Không khí trong lành.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét