1
Hiện. Chlore nói bà bị nhiều người tỏ thái độ tức giận vì cho bà là kẻ lường đảo. Bà Lynea Lattanzio đã yêu thích những chú mèo nhưng không được mẹ bà cho phép nuôi. Martha phát hiện mình cũng bị mắc bệnh nhưng không nói ra vì sợ làm cha mẹ buồn. Chẳng bao lâu sau. Chiếc lồng giúp phổi của bà co giãn khi những khối cơ không thực hành được chức năng của nó nữa.
Một nhà hóa học 57 tuổi sống ở thành phố Salt Lake. Mặc dầu sống trong hoàn cảnh có vẻ như tuyệt vọng. Được dành hầu hết thời gian sống như người liệt thật sự giúp Chlore được đánh tháo. Tuy nhiên. Carlifornia. Bà bắt đầu hoạt động cứu hộ mèo từ khi ly dị chồng năm 1981 và đã cứu được gần 19. Để giúp Chlore chống lại mong muốn phá hoại cột sống và thành người liệt.
Một thị trấn nhỏ cách Charlotte (phía Bắc Carolina. Bà Lynea sống nhờ tiền trợ cấp của chính phủ và tiền tài trợ từ các tổ chức từ thiện. Đeo nẹp chân khóa gối và dùng nạng để đi lại. Utah. Không lâu sau khi em trai bà qua đời do căn bệnh này. Sống như người bị liệt dù hoàn toàn khỏe mạnh Chloe Jennings-White. Martha bị tê liệt năm lên 11 tuổi do bị nhiễm khuẩn.
Trong cuốn sách. Sự tò mò và thèm muốn được tìm hiểu thế giới
2. Martha sinh ngày 31/5/1937 tại Lattimore. Bà Martha sống tất thảy phần đời còn lại trong chiếc lồng này.
Bà không cử động được và phải sống trong một lồng phổi nhân tạo. Bà còn tổ chức nhiều buổi tiệc tối. Có một nguyện ước khác người.
Thầy thuốc khuyên bà dùng xe lăn và nẹp chân. Đôi khi Chlore thừa nhận bà vẫn hình dung ra cảnh bị tai nạn hay đâm xe khiến đôi chân mình thật sự trở nên tàn phế. Bà đi lại bằng xe lăn.
3. Bác sĩ chẩn đoán bà bị chứng rối loại nhận dạng chu toàn cơ thể (BIID). Hoa Kỳ. Nhưng họ không hiểu tình cảnh của bà. Bà không bị khuyết thiếu nào về thể chất mà chỉ thích cảm giác bị khuyết tật.
Lynea sống một mình với hàng trăm chú mèo ở Parlier. Trượt tuyết và leo núi như người thường. 000 chú mèo. Bà đi bộ 12 tiếng trong rừng. Năm 2008. Sau khi chôn chất người em trai. Được dùng xe lăn để đi lại mặc dầu bà có khả năng đi lại chẳng thua gì người thường - đã cứu cuộc thế bà. Sống chung với 700 chú mèo Ngay từ khi còn nhỏ
Sống trong lồng phổi nhân tạo suốt 61 năm Martha Mason là một nữ giới phi thường. Đóng kín). Bà Lynea đang chăm nom ít ra 700 chú mèo cùng với 15 chú chó. Khi nào cần lên xuống thang gác. Martha mất năm 2009. Bà thích các hoạt động ngoài trời như mọi người khuyết tật khác. Hiện. Các thầy thuốc khuyên bố mẹ Martha nên đưa bà về nhà chăm nom tử tế bởi bà chỉ có thể sống thêm 1 năm nữa thôi.
Bà muốn trở nên người bị liệt nửa thân dưới. Ngôi nhà của bà là nơi trú ẩn của loài mèo. Chỉ có điều thay vì dùng các thiết bị đặc biệt để tham dự các hoạt động này. Chloe chọn cách sống như người tật nguyền. Thậm chí còn viết một cuốn sách mang tên “Hơi thở: nhịp sống của người sống trong lồng phổi nhân tạo”. Một chứng bệnh rối loạn tâm lý nghiêm trọng làm cho bệnh nhân nghĩ rằng mình sống như người tật nguyền chân hay liệt thân dưới sẽ sướng hơn.
Bà đã sống bất động 61 năm trong lồng phổi nhân tạo (“Phổi nhân tạo” là một thiết bị y tế giúp những người bị liệt thở được bằng cách tăng và giảm áp suất không khí bên trong một lồng sắt to. Hoa Kỳ) 90km. Bà cho biết sứ mệnh của nơi này giúp những chú mèo tìm được một nơi sinh sống lâu dài. Vậy mà bà đã sống lâu hơn cả ba má nhờ có lòng thèm khát. Bà lại bỏ nẹp và đi bộ như người thường ngày.
Martha vẫn tốt nghiệp trung học và đại học với xếp loại cao nhất. Bà đã bộc lộ những khó khăn và niềm vui trong thế cuộc mình. Hoa Kỳ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét