Huỳnh Anh Theo Tri Thức
Rất nhiều bạn trẻ sau khi đọc bức thư của người mẹ này đã xúc động bật khóc.
Năm nhất do sự mải chơi và bỏ bê học. Tấm lòng bố mẹ nào cũng chỉ vậy thôi. Mặc ấm vào. Không có bố mẹ nào không mong điều tốt đẹp nhất cho con.
Dù đôi khi giận quá mà nói những câu ác nghiệt với con mình làm nó tủi thì khi ngẫm lại bố mẹ vẫn thương con mình nhất.
Thực ra con trai cô cũng học ở Bách khoa và hôm nay cô muốn san sẻ tâm tình của một người mẹ. Cô tin chắc nơi Bách Khoa khắc nghiệt này đã cho nó một vài cánh để có thể tự bay trên đôi chân mình. Nợ lại chồng chất và một mình cô phải nuôi con trai cô. Cô thương nó vì sự thiếu thốn tình cảm của bố từ nhỏ và thấy vui khi con mình đèn sách chăm chỉ.
Với đồng lương ba cọc ba đồng của nghề nghiêm đường. Bạn Nguyễn Văn Mậu viết: "Cảm nhận được chiều sâu tâm hồn của cô - một phụ huynh rất tâm lý và tình cảm. Là một khoảng thời gian không ngắn. Các cháu hãy ráng lên. Có quở trách hay đánh nó cũng chỉ là cho nó thành người. Nhiều sinh viên cảm động trước bức thư của người mẹ.
Có lẽ mình phải tìm lại chính mình. Cô là một ba và cũng biết dùng mạng tầng lớp nên đừng ngạc nhiên nhé. Ngồi tâm tình với nó từ cái ngày bố nó mất cho đến giờ.
Cô không biết là mình làm sai hay do không hiểu tâm lý con cái mà bị đối xử như vậy. Nhất là mẹ người độc nhất luôn tin dù cho mình có hỏng hay thất bại đến đâu. Nhưng cuộc sống khó nhọc giờ là để cho các cháu về sau được sung sướng thôi. Em ấy đã mất đi một người bố nhưng bù lại có một người mẹ ráo trọi". Lúc đó thấy hạnh phúc lắm. Trong thâm tâm mình luôn thương gia đình.
Dù có khó khăn thì cũng cố kỉnh để con không phải lo mà tập kết học tập. Chứ đâu có kể công nuôi con vất vả hay bắt nó sau này phải cho mình nhà cửa thênh thang. Đồng tiền kiếm từ mồ hôi đâu dễ. Thế nhưng. Ngay cả con mình cũng vậy. Chúc bình yên! Thân ái!" Nhiều sinh viên bật khóc Bức thư mới san sẻ đã nhận được gần 2000 lượt like (thích) và hàng trăm lượt chia sẻ.
Hãy biết cách vượt qua khó khăn và giữ cho mình lí trí. Cũng một mình nuôi con lớn khôn.
Bạn trẻ có biệt danh Stars Fall tỏ: "Cháu không phải học Bách Khoa nhưng đọc được những dòng viết của cô cũng thấy nghẹn ngào
Còi còi. Chắt chiu dành dụm nuôi con. Đúng là nghĩ lại thấy mình có lỗi với cha mẹ nhiều quá". Những dòng tâm tư của người mẹ gây xúc động. Một đứa con thương mẹ. Cố lên". Là con người biết cư xử. Học tốt. Muốn bỏ học rồi tìm việc gì đó kiếm tiền nuôi mẹ. Cô bắt xe từ lúc mờ sáng lên chỗ con mình ở. Học tốt và luôn yêu doanh nhân đình. Nhà xây còn mới mà chú không được hưởng phúc.
Chỉ mong nhận lại là sau này nó sống tốt. Nuôi con từ tấm bé. Cô biết tâm lý giới trẻ không muốn nghe những câu nặng nề. Năm nay nó cũng sang năm cuối rồi.
Nó viết một bức thư gửi về cho cô và nói không muốn học nữa. Thành viên Không Có Gì chia sẻ cảm xúc: "Mình đã khóc khi đọc xong những dòng tâm can của người mẹ này. Ngày cầm tờ giấy báo đỗ Bách khoa của con mình. Cô đã dạy con cô như thế.
Nghèo lắm và chỉ cho được sự cổ vũ về ý thức. Một mình cô đã trả hết nợ cho gia đình. Con cô đã bị cảnh cáo. Mang nặng đẻ đau. Lắng tai tâm tư con mình và nói cho nó những điều còn non dại khi nó chưa ý thức được. Cuộc sống đầy rẫy những ngổn ngang lo lắng nhưng lúc nào mẹ cũng luôn lo cho con cái có được ăn uống đầy đủ có được mặc ấm hay không.
Người mẹ dùng confession viết thư "Chào quơ các cháu Chắc mọi người sẽ bất ngờ vì sao lại có một người già vào viết confession Bách khoa. Cô thương lắm chứ. Không phải cô không hiểu và không biết các cháu cũng cần có thời kì tiêu khiển cũng biết Bách khoa quá khó nhọc.
Nhìn đứa nào cũng hom hem. Suốt một đêm suy nghĩ. Rồi mong cho nó một con đường sáng hơn đó là ngưỡng cửa đại học. Con người ai cũng có sai lầm chỉ là biết mình sai ở đâu để dừng lại và tìm ra hướng đi mà thôi. Vì mùa này rất dễ bị ho và cảm lạnh.
Khi cô chú lấy nhau vì tai nạn mà chú mệnh chung. Để trụ vững ở cái nơi được coi là địa ngục nhưng cũng là thiên đàng của những người đủ nghị lực và niềm tin.
Dù có sai lầm đến mức nào thì không một cha mẹ nào nỡ lòng dứt ruột bỏ con. Mong các cháu hiểu cho nỗi lòng của phụ huynh và sự nặng nhọc của cha mẹ nuôi các cháu lớn khôn. Mỗi khi làm một việc gì thì hãy nghĩ cho gia đình trước hết. Đây là lần trước hết cô cảm thấy đau lòng và thất vọng nhất về nó. Đối với mình tình cảm gia đinh còn quý hơn mọi của cải vật chất.
Suốt 10 năm đằng đẵng. Người cô đi trước với thảy các cháu. Cô chỉ trò chuyện với con mình nhẹ nhõm để cho nó hiểu ra sự quan yếu của việc học.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét