Thứ Tư, 18 tháng 9, 2013

Cách làm đòn đau. Tình yêu được nuôi dưỡng bằng.

Rồi sau nghĩ lại thấy thương con thật nhiều, tôi lại muốn ôm con vào lòng, và khóc choa thỏa

Tình yêu được nuôi dưỡng bằng... đòn đau

Tôi nghĩ cảnh đời còn nhiều người khác khổ hơn mình. Năm 2010, chồng tôi lô đề mất 28 triệu. Tôi có góp ý với anh thì anh bảo: “mày ở đây thì phải phục vụ tao”.

Vì quá tiếc tiền, nghĩ mình làm nặng nhọc, xài tằn tiện, thế mà một lúc mất mấy chục triệu, nên tôi có nói anh. Tôi thực sự mong bố chồng và chồng tôi hiểu cho tôi dù một tẹo thôi, tôi cảm thấy ngột ngạt ngay trong chính ngôi nhà của mình. Sau 5 năm dồn hết lương hướng của 2 vợ chồng cho anh đi học, hiện giờ chồng tôi đã có bằng đại học. Các cháu đều đã lớn và nhận biết được rồi.

Con gái lớn của tôi rất ngoan và biết thương mẹ. Nhiều đêm tôi thức trắng vì buồn cho mạng của mình.

Chưa hỏi rõ đầu đuôi mọi việc, anh đã chửi tôi và rút luôn đôi giày đang đi đánh con gái tôi đang học bài. Tôi không muốn con tôi chứng kiến những lần cãi nhau của cha mẹ.

Khi tôi mang thai đến tháng thứ 8, thứ 9, nặng nề, mệt mỏi, nhưng vẫn cố đi làm. Tôi cũng lấy các con làm niềm vui, niềm an ủi trong cuộc sống.

Có lúc tức quá tôi đã nói thật, tiền rất cần cho cuộc sống nhưng vì để cho anh đi học đã tiêu tốn rất nhiều. Bố chồng tôi ốm liên hồi, sáng trưa tôi đều mang cháo thuốc đến tận giường cho ông. Anh xin được công việc tốt hơn, lương ổn định, nhưng nên chi anh lại coi thường tôi hơn. Bé thứ hai của tôi cũng rất kháu, các con là động lực tinh thần để tôi vượt qua bít tất khó khăn. Chồng tôi đi làm từ sáng đến tối mịt mới về, về nhà thì say sưa rượu chè, đã thế bố chồng tôi còn bảo con trai ông tài tình, nên có nhiều người mời ăn mời uống.

Nghe câu chuyện ở đây  Còn bố chồng tôi thì việc gì tôi làm ông cũng đều không bằng lòng, cố tình hiểu sai và gán cho tôi những tội mà tôi không làm. Ông luôn xét nét, chú ý tôi từng ly từng tí. Có hôm ông không ngồi dậy ăn được, tôi ngồi xúc cho ông từng thìa cháo. Những lúc tôi bận thu dọn thì con gái vừa học bài vừa bế em.

Đợt tôi mang thai cháu thứ hai, anh không hỏi tôi lấy nửa lời, xem ăn uống nghỉ ngơi như thế nào

Tình yêu được nuôi dưỡng bằng... đòn đau

Chồng tôi là một người sống gia trưởng, lúc nào cũng bắt tôi phải làm theo ý anh.

Tôi không dám tin bởi anh là người rất tằn tiện. Tôi muốn con biết rằng, tôi rất yêu con. Đôi khi khi xảy ra mâu thuẫn, anh đã chửi tôi không tiếc lời và có lần đánh tôi thâm tím mặt mũi. Thế mà ông nói với chồng tôi là tôi mang thiếu thuốc. Có những lúc tôi bức xúc chuyện chồng và bố chồng, tôi đã trút sang cả con bé.

Nỗi buồn cứ đeo đẳng tôi suốt một thời kì dài mà chẳng biết phân trần cùng ai. Mẹ chồng tôi mất vì bệnh ung thư, nên vợ chồng tôi ở cùng với bố chồng để tiện bề chăm sóc. Anh không bao giờ nghe tôi giảng giải, hay gạt đi những lời góp ý của tôi. Chồng tôi lúc nào cũng lấy đồng bạc ra áp đặt và không nghĩ đến người khác nghĩ gì, cần gì thì liệu có hạnh phúc không? Nhưng tôi cũng không hiểu chính mình nữa, dù anh đối với tôi như vậy nhưng tôi vẫn yêu anh.

Tôi tự yên ủi mình rằng, gia đình nào chẳng có xô xát, con người có ai hoàn thiện đâu. /. Nhiều lúc tôi buồn, muốn về với bác mẹ đẻ nhưng nhà mẹ tôi ở xa, bạn bè thì cũng ít vả chăng mỗi người một phận. Khi tôi hỏi han và quan hoài thì anh gạt đi và nói những lời khó nghe.

Về đến nhà, anh vẫn ngồi chờ tôi nấu cơm, thu vén, mang đến tận nơi cho anh. Tôi và con đều đã nói là mang thuốc lên cho ông đủ, nhưng anh vẫn không tin. Hình như chồng tôi chỉ biết anh và bố, ngay cả các con anh cũng không mấy quan tâm. Bố chồng tôi là người khó tính, chém và hà tiện.

Buổi tối tôi thường mang cơm lên cho ông, còn con gái lớn mang thuốc cho ông. Đêm em khóc nó cũng dậy bế em. Cả đêm hôm đó tôi không ngủ được vì rấm rứt.

Những lần vợ chồng nói nhau, anh đánh tôi hộc cả máu mồm và chửi tôi không tiếc lời. Thời gian này tôi lầm lũi ít nói, tôi hạn chế chuyện trò với bố chồng vì tôi sợ nói với ông điều này thì ông sẽ nói với chồng tôi một điều khác hoàn hoàn, và rồi hai vợ chồng lại mâu thuẫn.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét