Thứ Bảy, 28 tháng 9, 2013

Chém những gió.

Đói chẳng xin, giàu cũng chẳng chia. Đôi lúc ông ấy mang cho tôi ít thịt rang, ít canh xương. Lúc đó, công an đưa con gái ông Lê ra xe.

Đêm ấy, tôi nói vợ đi ngủ sớm. Tôi đến viếng, và vì bạn thân, nên tôi ở lại giúp vài việc. Như thể cô là tiểu thư lá ngọc cành vàng việc ngon và con gái đẹp bao giờ cũng có quà.

Hỏi ra, ông Lê sống với cô con gái, ở một khu nhà cách khu chúng tôi vài dãy. Điều khiến vợ tôi phát sốt, là cô con gái ông Lê luôn khoe hết tốc độ. - E hèm, ông anh biết "chém gió" cơ à? - Ờ, thì em cứ khoác lác thế mà. Vợ tôi cũng có cảm giác đó. Khổ quá, nên phải huyền hoặc mình, hay đó là bản chất của hai bố con họ. ***  Vừa bán hàng, vừa thấy tủi. Ông vẫn cười bả lả, tôi thấy bộ râu của ông rung lên hãnh diện.

***  Tôi giữ chuyện của mình và ông Lê, không nói với ai, kể cả với vợ. Và nhìn cái cử chỉ đến tội nghiệp kìa, có vẻ ông muốn biến khỏi chỗ này. Có đêm ngủ tôi thấy vợ thốt lên thèm chiếc nhẫn gắn kim cương giống như cô con ông Lê đeo. Nhưng với người khác, ông vẫn hãn hữu thốt lên mình vừa được phụ huynh học trò mời ăn đặc sản, sơn hào hải vị, mệt mỏi vì tiệc tùng. Ông ấy nói thì biết nghe.

Buổi tối hôm ấy, sau khi cùng nhóm quen làm một chầu bia cỏ cách quán tôi không xa, ông Lê ngồi gác chân lên ghế hồn nhiên phì phèo châm thuốc hút, súc miệng cà phê. Tôi ngập ngừng hỏi, hơi quê kệch, nhưng cứ phải hỏi.

Dân không nhiều tiền, việc bán kèm cà phê là chủ tâm của cô vợ thích năng nhặt chặt bị của tôi. Gọi không được. Gã thanh niên xơi xơi nói. Mình khổ, vất vả, mà người khác sao quá sướng! Chẳng bù trừ cho nhau, chia sẻ cho nhau nhỉ. Tiền triệu mỗi buổi chứ không ít. Tôi nói với vợ thế. Có tài cán gì mà tranh khôn tranh giỏi với ai.

Ông đi dạy một vài buổi bằng vợ chồng tôi chong mắt bán hàng đến cả tháng. Đó là hôm chú thằng bạn thân tôi, ở ngoại thành mất.

À, thì ra "chém gió" là khuếch khoác, tán róc. Nghe đâu. Ông khách tên Lê, và có nhẽ là một vị khách đặc biệt nhất, khá ham vui, có thể lê lết kề cà với đám trẻ cả ngày. Nhưng ông ấy có vẻ lúng túng, khi tôi hỏi. - Ừ, nhìn bề ngoài thế thôi. Bộ móng tay cũng được sơn gắn không chỉ sặc sỡ màu sắc mà có đá quý. Vả, chúng tôi có bao giờ hỏi bằng cấp, và chẳng bao giờ muốn kiểm chứng những điều ấy.

Nể. Là thằng đàn ông, không học hành tử tế, không việc làm nhiều tiền, dặt dẹo thuê trọ bán tạp hóa, đá tí cà phê, biết bao giờ nở mày nở mặt. Ông ấy sống bằng nghề hát ca trong đám ma. Trời đất ơi, hẳn là ông ấy không bao giờ muốn được giới thiệu như thế khi có mặt tôi.

Nhưng ông khiến tôi nghĩ suy. Tôi ù cả tai. Về kể chuyện này với vợ. - Đừng nói với ai chuyện chú đi làm việc này nhé. Gã gọi điện thoại cho bạn đến nói ra đây cà phê, chém gió. Cứ như hai bố con nhà này thay phiên nhau. Chúng tôi cũng chạy theo. Mấy gã ngồi cùng, từ lâu đã trở nên bạn, cùng nhóm nhấm nháp cà phê vừa "chém gió" vừa hiếm nhậu nhẹt cũng tán chuyện.

Tôi ngấm ngầm một cuộc dò hỏi, lựa lúc nhà ông đóng cửa, tôi lẻn vào một căn phòng ở xóm Cây Xoài. Thay vì giận, tôi lại thấy ông Lê đáng thương. Ông có thể vừa thổi kèn, vừa ca rất bi ai. Tôi mụ hết cả đầu. Ông ấy khoe mình luôn được mời dạy thêm cho những lớp ôn luyện dự thi đại học, rồi đám học trò nhí nhố muốn kiếm cái bằng thạc sĩ gì đó.

Tuồng như ông ấy có chuyện buồn, hoặc cuộc thế đầy giông bão. Vậy là đã rõ. Bữa cơm hôm ấy, cô vợ phàn nàn sao mình nặng nhọc mãi vẫn khổ. Cô ấy ăn mặc đẹp, nói là viên chức ngân hàng, lương cao ngất ngưởng, chuyên có giai đẹp săn đón? Anh láng giềng tỏ bày: - Ui xời, con bé ấy làm ở quầy bar, có lúc ở sàn, ăn mặc thiếu vải thế mà lại.

Khách đến uống, ăn, mua hàng nói năng bốc giời cũng mặc. Đang cao hứng thì một cô bé hàng xóm hớt ha hơ hải chạy đến, báo tin: - Chú Lê ơi, chú Lê ơi, chị Ngân, chị Ngân. Ông ấy nói có nhà cửa tử tế, ở dãy cao cao kia kìa, chứ không phải xóm Cây Xoài tồi tàn đó. Tôi hỏi thêm: - Thế còn cô con gái. Cặp kính cận dày cộp với bộ râu được tỉa tót kỹ lưỡng hình như là một minh chứng cho những gì ông nói.

Dễ thường ông ấy lừa mình. Mình đâu có quá khổ, phải không em? Cứ biết sống và làm ăn lương thiện, rồi sẽ giàu. Nghe xong, nàng phán: - Hóa ra ông ấy khổ anh nhỉ? Đứa con gái thì phét lác, đi buôn ma túy. Vợ chồng bỏ nhau, một đứa theo mẹ, con bé đó theo bố. Ông Lê nói mình là giảng sư, hướng dẫn sinh viên này nọ, bồi bổ học trò ôn thi đại học… có phải là "chém gió" không? Ôi giời, chắc ông này bốc đồng, tưởng không ai biết.

Ông dự định cuối tháng này đi du lịch một chuyến dài, phải xả hơi, dưỡng sức, sắp hết hè mất rồi, công việc giảng dạy, thêm nếm mệt đến nhão người. Ai mà biết được tiếng nói đã đương đại đến thế. Và khi giáp mặt nhau, chẳng thể không hỏi. Định nói với vợ, nhưng lúc có thời cơ, thì lại có mặt ông Lê ngồi ở bàn, dưới gốc cây trứng cá quen thuộc, với mấy gã nhàn thân cả ngày chẳng biết làm gì ngoài mơ đổi đời từ lô đề, tôi thôi.

Tôi chỉ biết thở dài. Giờ thanh niên thằng nào chả "chém gió". ***  Sẽ chẳng có sự thẹn gì, nếu không có người gọi tôi mang cho bình nước chín đến xóm trọ Cây Xoài. Vì sao ông ấy phải nói dối. Nhưng thật lạ, cứ lúc nào ông ngồi đây thì không thấy cô con gái, mà lúc nào cô con gái xuất hiện thì không thấy ông. Tôi thấy tội nghiệp.

Ông Lê tức khắc bỏ lại mọi chuyện, lao về nhà. Hèn gì, đến cả tháng sau ông vẫn có gì đó ngường ngượng khi gặp tôi. Tôi hỏi: - Ơ, chú ở xóm này à? Ông Lê đỏ mặt, gượng quá, như sực nhớ làm bộ gì, chữa cháy: - Không, chú đến ông bạn chơi ý mà, tiện tay thì quét thôi.

Nghe cô này nói thì ai cũng há hốc mồm, nhất là vợ tôi, thốt lên cô ấy đã đẹp lại sinh ra trong gia đình no đủ.

Vác bình nước vào đó tôi đã gặp ông Lê, quần đùi áo may ô đeo kính, vẫn với bộ râu gọn, nhưng đang nhễ nhại quét sân. Vâng, chú quá siêu, tôi thốt lên, chú ca rất hay. Vâng, điều đó em chỉ biết sơ sơ, không ngờ ông ấy có hoàn cảnh như vậy. Họ cứ "chém gió" thế, thực ra sống trong bi kịch. Tang gia giới thiệu ông Lê là đội trưởng. Cả xóm nhốn nháo.

Mức độ khoe tỷ lệ thuận với những lần cô xuất hiện. Nay ta mai người, khách sáo làm gì. Vợ tôi gật, cù tôi, cả hai cười khanh khách. Tôi đoan ông Lê ở xóm đó. Căn phòng chật chội của ông Lê cũng bị lục tung.

Tối đó, quán có một vị khách mới, là gã thanh niên đầu trần đi xe máy, cánh tay xăm trổ kín mít hình thù dị hình.

Vợ tôi đoan ông ấy chẳng thể là đứa ở xóm ấy. Tỉnh dậy, thấy vợ toát mồ hôi mà thương quá cỡ. Tuy ở thành phố, nhưng xóm lại nằm cuối một con ngõ sâu tun hút, nhộn nhạo nhà ổ chuột xen lẫn những ngôi nhà hai, ba tầng cũ kỹ. Mặt ông tái nhợt, cắt không còn giọt máu. Ráo mồ hôi là hết tiền. Tôi hơi thất thần, nhưng nhìn vào đôi mắt gần như nài van của ông, tôi gật.

Tại sao ông ấy phải giấu công việc, tình cảnh của mình, và nhân thể hiện là một người giàu có? Một câu hỏi cần tìm cách trả lời. Gã mồ hôi dầu còn khoe vừa thay cho một công ty cả hệ thống bồn cầu mới, kiếm lãi ngon ơ vài chục triệu đồng.

Bái phục. Căn phòng đó, với chiếc áo treo trên tường, tôi đã thấy ông mặc nhiều lần. Có quý người ta mới quan tâm. Tôi bán tạp hóa và cà phê. Ông có cô con gái chạc tuổi vợ tôi, bự phấn và theo cách nói thì bất cần đàn ông. Chú bỏ điện thoại ở nhà. Ông Lê vẫn thao thao bất tuyệt về cuộc sống nhàn nhã và sung sướng của mình. Trên tay, trên cổ cô trưng bày rất nhiều món đồ được cho là đắt tiền.

Ông Lê thuê trọ, sống bằng nghề ca trong đám ma, con gái làm quán bar, có trải qua gì. Khi bước đi, tôi còn nghe phía sau vang một lời cảm ơn.

Có nhà cửa gì đâu. Hay chí ít, cũng là một người lận đận. Dù ông Lê cố tránh, nhưng không có chỗ nào để nấp, bởi trong nhà thưa người.

Nghe đến giảng viên, lũ loắt choắt như tôi cứ mắt chữ a mồm chữ o. Một trào lưu mới hiện giờ.

Quay lại, ông Lê. Vợ tôi vẫn tin ông ấy là người sống đàng hoàng ở khu này. Ông kể, mình là một giảng viên đại học.

Tôi đã gặp ông Lê, trong vai trò ông là "thợ cả" của đội kèn ca trong đám tang. Bị công an bắt. Và chắc lẽ, chỉ ông ấy mới biết mình đang sống mức nào. Đang chuẩn bị về, thì ai đó đặt bàn tay nặng trịch lên vai tôi.

Tôi nhà quê mắt toét, ù ờ xuất khẩu cần lao, về vẫn trắng tay, nay bôn tẩu kiếm ăn nào hiểu "chém gió" là cái gì. Hay quá, ông cho thì con xin nhận. Chị ấy có ma túy. Đang giữ ở nhà chú. Với vợ chồng tôi, mỗi ngày kiếm vài ba trăm đủ trả tiền thuê ki - ốt, xài vặt vãnh và dành dụm đôi chút khi sinh con, thế là ổn.

***  Lại một lần nữa, thật đường đột, không chỉ ông Lê ngượng mà tôi cũng ngượng. Cô không quá xinh nhưng có chút hấp dẫn của một cô gái điệu đàng thích ăn mặc hở hang. Chị ấy. Tôi chưa vào khu nhà ông và cũng chả có việc gì để vào đó. Đã thế, lúc ngồi tiếp mấy ông khách quen, họ hỉ hả khoe ăn "con lô", người ăn "con đề" rủng rỉnh tiền tiêu tháng này.

Ở xóm này ai chả biết, ông ấy ở Thanh Xuân, dạt đến xóm này thuê trọ cho rẻ.

Tôi tâm sự, không giấu chuyện gì về bố con ông Lê. Ra phố ồ ạt mưu sinh, suồng sã kiếm tiền, có khách uống cà phê quan hoài quý mến tốt quá đi chứ. Cô nàng thấy thể hiện lạ ở tôi, hỏi.

Sao ông ấy không muốn mình là người xóm Cây Xoài? Nghèo thì đã làm sao! Tôi cứ mụ mị nghĩ mãi về ông Lê. - Xóm trọ mà, ai ở đây chả biết tình cảnh của ông ấy. Chắc ông đang sôi sùng sục nhớ lại cảm giác "chém gió" ngoài quán cà phê hỉ hả thế nào, giờ phải ngấu nghiến sự thẹn thò trinh nữ. Ông thẹn thò nói cảm ơn. Vâng, không muốn kiểm chứng, vì ông ấy nói mình sống trải qua và giàu.

Ông Lê thẹn nói, mình tham dự cho vui, cùng mấy người bạn trong nhóm. Ôi giời ơi. Ông ấy bị vợ bỏ, chắc vì không làm ra tiền.

Chưa kịp hỏi hết câu, anh láng giềng đã tuôn cả một chuỗi một tràng. Vợ tôi sống nhiều ngoài này gặp quá nhiều người và cách cư xử, vui vẻ nhận tình cảm của ông Lê.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét