Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2013

Khi Bộ trưởng kéo còi cho đoàn tàu giáo nhà trong ngõ dục.

Một trận đánh, một cuộc cách mạng hay việc “đánh cược sinh mạng chính trị” gì gì đó bản tính, vẫn chỉ là hành động. Nếu ví nền giáo dục như một con tàu thì nó đang ở thời kỳ chạy tại chỗ. 9, ngay trước ngày khai mạc Hội nghị 8 BCHTƯ Đảng với một trong 5 trọng điểm là thảo luận, cho quan điểm về đề án “Đổi mới cơ bản, toàn diện giáo dục và đào tạo”, Bộ trưởng Bộ Giáo dục-Đào tạo tại chức đã xuất hiện tự tin trong một bài phỏng vấn mang tựa đề “Tôi coi đổi mới giáo dục lần này là trận đánh lớn”.

Và chủ chốt nhất, theo Bộ trưởng Hiển, ngành giáo dục đang đứng trước bài toán khó với việc “phải giải quyết đồng bộ nhiều khâu, trong đó có vấn đề chương trình, sách giáo khoa, đội ngũ thầy cô giáo…”. Còn thi cử, hết Vân Tảo đã lại đến Đồi Ngô.

10 năm qua, kể cả có bắt dạy thêm như bắt trộm, thì việc dạy thêm và học thêm vẫn tràn lan, thật và đau như chuyện manh áo tấm quần, những chiếc đinh thúc ngựa cật sức thúc đau điếng vào “dạ dày” nhà giáo. Hôm 29. 10 năm qua thầy dạy cứ dạy, trò học cứ học, bộ hô hào cứ hô hào.

Trong 10 năm qua, sau khi những đích đó được đặt ra, nền giáo dục nhận về được gì? Cả thầy lẫn cô vẫn đang dài cổ đợi “đến năm 2010” để có thể sống được bằng lương.

Nếu tăng tốc đột ngột hay cua gấp thì dễ bị tai nạn”- bộ trưởng ví von Đổi mới, hay canh tân, hay cách mệnh giáo dục… chung cuộc vẫn chỉ là đổi thay.

Và một đoàn tàu muốn chạy, phải bắt đầu bằng việc… kéo còi. Kéo còi để chạy chứ không chỉ là một… thông báo! Đổi mới bắt đầu từ việc thay SKG, từ việc bỏ bớt một kỳ thi, từ việc dạy cũng đồng thời là học… từ gì cũng được, nhưng phải bắt đầu khởi động đoàn tàu.

Đó là “việc dạy tri thức nhiều, kỹ năng ít; thầy dạy gì, trò học nấy”; “Cuộc chạy đua căng thẳng với mệnh chứ không phải là soát chất lượng”; “đã trở thành nỗi ám ảnh đầy sợ hãi không chỉ của đời trẻ mà là của cả xã hội”.

Về những kỳ thi, ông khẳng định “Sự dị biệt giữa kết quả hai kỳ thi là vấn đề cần phải thật sự suy nghĩ, nghiên cứu rất nghiêm túc”. Và đổi mới, của thời ngày nay, được bộ trưởng xác định với những từ khóa hóa ra không đổi so với 10 năm trước: “Giáo viên”, “chương trình học”, “chất lượng giáo dục” và “thi cử”.

Và hằng ngày, họ vẫn kiên nhẫn đứng lớp để dạy học trò về thuyết lượng tử ánh sang, trong khi học trò không lắp nổi được một bóng đèn; để nói cao siêu về phương pháp lai phân tích, quy luật di truyền, trong khi những đứa trẻ trồng một cái cây không lớn nổi; hay dạy về ta thắng địch thua với bao lăm bao nhiêu con số thống kê, để nhận về hàng ngàn điểm không môn sử và cho đó là… thường nhật.

Không thể dừng lại để triển khai việc đổi thay, mà phải vừa chạy vừa điều chỉnh, tự đổi mới. Bộ trưởng Phạm Vũ Luận đã mở đầu bằng cách “nhìn thẳng vào một số hạn chế của ngành”. Với tư cách là một tư lệnh ngành, nhưng đồng thời cũng là một nhà giáo, bộ trưởng rành rẽ trả lời “Tôi không có ý nghĩ gì về chuyện đánh cược”; nhưng thật đáng kỳ vọng khi ông đã “bước vào trận đánh” với một niềm tin chiến thắng và cả sự “chấp nhận những trả giá, hy sinh”.

Và chuyện “sờ đầu rùa” cho thấy một “nét văn hóa đỏ-đen” chỉ có ở Việt Nam. “Tôi tưởng tượng công cuộc đổi mới lần này như một đoàn tàu đồ sộ đang chạy với hành khách là hơn 22 triệu thầy, cô giáo và học sinh, sinh viên.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét